-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI Chương 117: Quan Hệ Tình Lữ

CHỌC TỚI CHỦ TỊCH TỔNG TÀI
Chương 117: Quan Hệ Tình Lữ

Chủ nhật, ánh nắng rất đẹp. Trên đường Đài Bắc từng cặp tình nhân nắm tay nhau hay những gia đình ba người cùng đi dạo phố, hay nhứng người đi lại vội vàng . Khí trời thật tốt làm cho tâm tình người ta cũng vui vẻ hơn, trên mặt của mỗi người đều xuất hiện nụ cười.
"Anh Bạch Minh! Anh nhanh lên một chút nhanh lên một chút! Bên kia nhiều quán ăn vặt quá!" Đồng Thiên Ái luồn lách trong đám người, quay đầu lại sau lưng gọi. Tiêu Bạch Minh không biết từ lúc nào, đã đi cách chỗ cô rất xa rồi.
"Thiên Ái! Em chậm một chút! Nhiều người quá! Cẩn thận người khác dẫm chân em đó!" Tiêu Bạch Minh đẩy cái kính mắt trên mũi, dặn dò nói.
Sóng người dày đặt, đẩy Đồng Thiên Ái hướng phía trước đi tới. Thân ảnh nhỏ gày ở trong bể người này, giống như là con cá nhỏ trong biển rộng xanh thẳm. Mặc cho nước biển trôi đi, cũng không biết mình sẽ đi về phía nào.
"Thiên Ái!" Tiêu Bạch Minh rốt cuộc không nhịn được chạy về phía trước, thân hình cao lớn chen qua đám người trước mặt. Nhìn thấy bàn tay cô vội vàng cầm chặt lấy không buông ra nữa.
Đồng Thiên Ái cười "Hắc hắc" hai cái, ánh mắt liếc nhìn bàn tay to của anh nắm chặt bàn tay mình, trong lòng cảm thấy có chút mất tự nhiên. Trong đám người chung quanh thỉnh thoảng có mấy đôi tình nhân thân mật đi qua, lắc đác mấy lời mà những đôi tình hay nói, bọn họ ôm nhau thật chặt thỉnh thoảng lại thì thẩm to nhỏ. Bọn họ. . . . . . Bây giờ quan hệ. . . . . . Đã là hơn mức bạn bè rồi. . . . . .Tại sao. . . . . . Cô cùng anh Bạch Minh. . . . . . Thế nào cũng không có cảm giác giống như tình nhân. . . . . .(là sao?)
"Thiên Ái! bên kia là quán ăn vặt sao?" Tiêu Bạch Minh dắt tay của cô, lách qua sóng người huyên náo đi vào quán nhỏ.
"Dạ? . . . . . . Dạ! . . . . . ." Đồng Thiên Ái ngẩng đầu nhìn bóng lưng cao lớn của anh không biết chuyện gì xảy ra, cảm thấy mình tay bỏng đến không thể tưởng tượng nổi. Thậm chí. . . . . . muốn bỏ . . . . . . tay của anh ra. . . . . . Đồng Thiên Ái! Ngươi là thế nào? Ngươi không phải là vẫn luôn thích anh Bạch Minh sao? Tại sao hiện tại anh ấy nắm tay ngươi, tự nhiên mình lại có ý nghĩ này ! "Thích có rất nhiều loại. . . . . . Thân thể tương đối thành thực. . . . . ."chẳng lẽ giống như lời Y Y nói . . . . . .nhưng tại sao. . . . . . Cô lại không có ghét người kia đụng chạm. . . . . . Thậm chí là nụ hôn của hắn. . . . . .Mặc dù, chán ghét hắn như vậy. Cửa hàng trước mắt buôn bán các loại đồ nướng . Tiêu Bạch Minh đi ra chỗ trống ôm Đồng Thiên Ái ở trước ngực tránh khỏi đám người chật chội. Cúi đầu hỏi thở nóng rực phả vào cổ của cô "Thiên Ái! Em ăn cái nào đây?"
Đột nhiên giữa cổ có một chút khó chịu. Thậm chí có thể cảm thấy tóc gáy của mình trong nháy mắt dựng lên. Quá thân mật. . . . . . Giữa bọn họ. . . . . . Như vậy thân mật. . . . . . Phải là chuyện đương nhiên a. . . . . . Tại sao. . . . . . Thân thể của mình. . . . . . cảm thấy ghét như vậy. . . . . .
". . . . . ." Thân thể trực tiếp hướng nơi đó nói "Dạ. . . . . . Tùy ý. . . . . . Ăn gì cũng được. . . . . ."
Sau lưng không biết bị người nào ở phía trước đẩy một cái, Tiêu Bạch Minh lảo đảo về phía cô. Mà môi của hắn đúng lúc Đồng Thiên Ái nghiêng đầu trong nháy mắt trên gương mặt của cô rơi xuống một nụ hôn nhẹ. Hai người đồng thời đỏ mặt, có chút ngại ngùng, lúng túng không nói gì.
"Anh Bạch Minh, em muốn ăn bạch tuộc viên. Nơi này nóng quá, em ở bên ngoài chờ anh." Vội vàng nói xong, cả người từ bên cạnh hắn vòng qua, chui ra khỏi đám người.
Tiêu Bạch Minh sửng sốt một chút, không nghĩ tới cô đột nhiên sẽ có hành động đó. Đợi đến khi hắn lấy lại tinh thần, Đồng Thiên Ái cũng đã đứng ở phía sau đám người bên ngoài. Chiều cao 1m6 mấy mặc dù không tính là lùn, nhưng là bị bao phủ bởi đám người phía sau. Đồng Thiên Ái tâm bên trong có chút đau lòng, ngắm nhìn Tiêu Bạch Minh ở trong đám người rồi chợt cúi đầu. Quanh mình náo nhiệt như vậy,nhưng tim của mình lại trống rỗng một mảnh. Cảm thấy khổ tâm vì không biết làm sao, ngay cả mình còn không hiểu nổi nội tâm của mình. . . . . . Cô, rốt cuộc là thế nào. . . . . .Thích anh Bạch Minh lâu như vậy, hiện tại đã trở thành bạn gái của anh cô nên thật vui vẻ mới đúng ! Thế nào lại một lần nữa cự tuyệt anh?Lần trước là ở trên xe cự tuyệt nụ hôn của anh. . . . . .Lần này, ghét anh nắm tay của mình, thậm chí chỉ là môi của anh không cẩn thận hôn trên gò má, mình cứ như vậy sợ hãi chạy đi. . . . . .Đồng Thiên Ái! Chẳng lẽ ngươi không biết sao? Làm như vậy là sẽ làm thương tâm anh Bạch Minh ! Một lúc sau, Tiêu Bạch Minh cầm mấy xâu bạch tuộc viên nhỏ, từ trong đám người đáng hò hết loạn lên đi ra ngoài. Trang phục đầu tóc vì chen lấn biến thành xốc xếch. Sải bước đi tới trước mặt Đồng Thiên Ái, đem bạch tuộc viên nhỏ đưa cho cô cười nói, "Nhanh ăn đi! Nguội sẽ không có mùi vị !"
"Dạ. . . . . ." Đồng Thiên Ái buồn buồn nói, lại chậm chạp không có đưa tay.
Anh Bạch Minh luôn đối với cô tốt như vậy. . . . . . Cho tới bây giờ cũng không cùng cô so đo. . . . . . Mỗi lần cô giả bộ đều làm như không có chuyện gì xảy ra. . . . . . Tại sao cứ điềm nhiên như không có việc gì, như vậy để cho cô ngược lại càng thêm khó chịu. Cắn răng vì ý tưởng đáng xấu hổ của mình.Anh Bạch Minh đối với mình tốt như vậy, hiện tại lại trốn tránh trách nhiệm đẩy đến trên người anh đi? Đồng Thiên Ái! Ngươi đúng là đáng chết! Tiêu Bạch Minh nhìn cô vẫn không có phản ứng, nụ cười có chút cứng ngắc, lại vẫn bình thản nói "Thiên Ái! Có phải khát nước hay không? Hay như thế nào?"
Đồng Thiên Ái. . . . . . Làm sao ngươi có thể phụ lòng một người đối với ngươi tốt như vậy. . . . . .Trừ phi, ngươi là một người vô tình vô nghĩa.
"Không phải! chỉ là đột nhiên gió thổi hạt cát vào trong mắt em nên mắt có chút khó chịu !" Nói xong, đưa tay làm bộ dụi dụi con mắt.
Nhận lấy bạch tuộc viênTiêu Bạch Minh một tay chủ động nắm lấy tay của anh.