-------------------------------------------------------------------------------------------------------- -----------------------------------------------------------------------------

GIA CÁT LINH ẨN Chương 9: Bản vương uống cùng Tam tiểu thư

GIA CÁT LINH ẨN
Chương 9: Bản vương uống cùng Tam tiểu thư

Sau khi giỏ đựng đồ ăn bị mang đi, Gia Cát Linh Ẩn từ từ đi đến vị trí của mình ngồi xuống. Sở Lăng Thiên cầm chén rượu, khẽ nói: “Tam tiểu thư, không tồi.”
Gia Cát Linh Ẩn ngẩn người, lập tức hiểu được người thông minh tài trí như Sở Lăng Thiên có thể nhìn ra, cũng không lấy làm lạ, vừa rồi hắn không có đứng ra tố giác nàng, chứng minh ít nhất hiện tại hắn không có ác ý với nàng. Gia Cát Linh Ẩn mỉm cười: “Vương gia quá khen.”
Gia Cát Hồng Nhan nhìn nụ cười trên gương mặt Gia Cát Linh Ẩn, lại nhìn thấy Gia Cát Linh Ẩn ở bên Sở Lăng Thiên, trong mắt lóe lên, “Linh nhi, có muốn đổi vị trí với đại tỷ không?”
“Đại tỷ làm sao vậy?” Gia Cát Linh Ẩn tỏ vẻ quan tâm hỏi, “Đại tỷ không thoải mái sao?”
“Không, ta chỉ cảm thấy hơi nóng, muốn ngồi gần cửa.” Gia Cát Hồng Nhan lấy tay phe phẩy tạo gió, giống như rất nóng.
“Đại tiểu thư, vậy để ta đổi chỗ cho ngươi, chỗ ta ngồi rất mát mẻ.” Sở Lăng Thiên vừa nói, vừa đứng lên, nhường chỗ cho Gia Cát Hồng Nhan ngồi.
Gia Cát Linh Ẩn nhìn qua Sở Lăng Thiên, nguyên nhân mà Gia Cát Hồng Nhan muốn đổi vị trí với nàng, chính là để tiếp cận với Sở Lăng Thiên. Gia Cát Linh Ẩn nghĩ thầm người đàn ông này không phải xấu xa bình thường, cũng không mở miệng, để xem Gia Cát Hồng Nhan phản ứng thế nào.
“Vậy làm phiền Vương gia.” Gia Cát Hồng Nhan vặn tay cân nhắc, đành phải đổi vị trí với Sở Lăng Thiên. Khi ngồi xuống, Gia Cát Hồng Nhan dùng tốc độ nhanh nhất, trừng mắt nhìn Gia Cát Linh Ẩn.
“Đại tỷ, nơi này mát mẻ không?” Gia Cát Linh Ẩn hỏi.
“Cũng không tệ.” Gia Cát Hồng Nhan gượng gạo nói.
Khóe miệng Sở Lăng Thiên không ngừng co rút, Tam tiểu thư này, không đơn giản như bề ngoài.
Mọi chuyện đều lọt vào tầm mắt của Đại phu nhân, chẳng lẽ thất vương gia thật sự như lời đồn, không gần nữ sắc, từ xưa anh hùng cũng khó vượt qua ải mỹ nhân, không gần nữ sắc, có lẽ là do vương gia chưa gặp người mình yêu mà thôi. Đại phu nhân nhìn vẻ xinh đẹp động lòng người của Gia Cát Hồng Nhan nói: “ Hồng Nhan, còn không mau kính rượu với hai vị vương gia.”
“Vâng thưa mẹ.” Gia Cát Hồng Nhan đứng lên, uống liền hai chén rượu, khuôn mặt nàng đỏ ửng càng động lòng người.
Gia Cát Hồng Nhan đi tới trước mặt Sở Lăng Thiên, đôi mắt to sâu kín long lanh nhìn chằm chằm Sở Lăng Thiên: “Thần nữ kính Thất vương gia.”
Sở Lăng Thiên sửng sốt, giật mình nói: “Đại tiểu thư không biết bản vương không uống rượu sao?”
“Chuyện này…” Gia Cát Hồng Nhan giật mình, nhưng chỉ trong nháy mắt khuôn mặt lại khôi phục vẻ tươi cười: “Vương gia lấy trà thay rượu.”
“Bản vương dị ứng với trà.”
Không uống rượu? Dị ứng với trà? Gia Cát Linh Ẩn vừa thấy Sở Lăng Thiên uống rất thoải mái mà, trước mặt hắn còn để chén trà, không biết đã phải rót mấy lần rồi. Bãn lĩnh nói dối không chớp mắt, Gia Cát Linh Ẩn cảm thấy không bằng… Sâu sa khó lường!
“Vương gia…” Trước mặt nhiều người như vậy, Sở Lăng Thiên cũng không để cho Gia Cát Hồng Nhan chút mặt mũi, Gia Cát Hồng Nhan không nhịn được, đành phải hướng về phía Gia Cát Chiêm và Đại phu nhân xin giúp đỡ.
“Hồng Nhan, đừng để Thất vương gia phải khó xử. Còn có Lục vương gia ở đây mà.” Gia Cát Chiêm nói. Lục vương gia và Thất vương gia, chỉ cần Gia Cát Hồng Nhan dựa vào một người là được.
Gia Cát Hồng Nhan gật đầu, đi đến trước mặt Sở Lăng Hiên: “Thần nữ kính Lục vương gia.”
“Đa tạ Đại tiểu thư.” Sở Lăng Hiên nhìn Gia Cát Hồng Nhan vài lần, bưng chén rượu, uống cạn một hơi.
Gia Cát Chiêm, Đại phu nhân cùng Gia Cát Hồng Nhan đều thở phào nhẹ nhõm, thấy ánh mắt Sở Lăng Hiên nhìn mình, mặt Gia Cát Hồng Nhan càng đỏ ửng. Gia Cát Hồng Nhan bỗng nhiên lấy tay đỡ đầu, dáng lung lay như sắp đổ, “”Thần nữ, thần nữ, hình như bị say rồi, vương gia, có thể đỡ thần nữ một chút.”
“Chuyện này…” Sở Lăng Hiên khó xử nói, “Đại tiểu thư, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi ngồi xuống nghỉ đi. Đại tiểu thư say, nhưng bản vương vẫn chưa thỏa mãn, có thể hay không mời Tam tiểu thư uống một chén rượu?”
Gia Cát Linh Ẩn sợ sệt liếc nhìn Sở Lăng Hiên, kính rượu?
“Linh nhi, còn không mau kính hai vị Vương gia.” Gia Cát Chiêm trách cứ nói.
“Nữ nhi tuân lệnh.” Gia Cát Linh Ẩn bưng chén rượu, “Thần nữ kính Thất điện hạ trước, Thất điện hạ không cần khó xử, thần nữ tự uống.”
Gia Cát Linh Ẩn đang chuẩn bị uống rượu, chỉ nghe Sở Lăng Thiên nói: “Từ từ đã, bản vương uống cùng Tam tiểu thư.” Nói xong, Sở Lăng Thiên không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, uống nửa chén rượu.
Gia Cát Hồng Nhan kinh ngạc nhìn Sở Lăng Thiên, hành động của Sở Lăng Thiên chẳng khác nào tát nàng một cát trước mặt mọi người, Sở Lăng Thiên, thế mà lại uống rượu của Gia Cát Linh Ẩn mời. Gia Cát Hồng Nhan hoảng hốt, làm sao có thể? Nhất định nàng đang mơ, Gia Cát Linh Ẩn là cái gì chứ, chỉ là một thứ nữ mà thôi. May mà chỉ vài ngày nữa Gia Cát Linh Ẩn sẽ bị đưa đến chùa Thiên Thai, nghĩ vậy, Gia Cát Hồng Nhan mới cảm thấy thoải mái hơn.
Nhìn thấy biểu cảm biến hóa trên khuôn mặt Gia Cát Hồng Nhan, Gia Cát Linh Ẩn hiểu rõ nàng đang suy nghĩ cái gì, nhưng sợ là ý nguyện của nàng sẽ vụt tan thôi. Vài ngày nữa, sẽ có một sự kiện thay đổi vận mệnh của vô số người.
Sau khi uống rượu cùng Sở Lăng Thiên, Gia Cát Linh Ẩn đột nhiên ôm ngực, yếu ớt nói: “Cha, mẹ, Linh nhi cảm thấy trong người không khỏe, con xin phép về phòng trước.”
Khuôn mặt Sở Lăng Hiên đang bưng chén rượu trầm xuống, chén rượu này, hắn là chờ Gia Cát Linh Ẩn tới kính mình, không nghĩ tới, Gia Cát Linh Ẩn làm vậy hệt như việc Sở Lăng Thiên không để cho Gia Cát Hồng Nhan chút mặt mũi nào.
“Hỗn láo, kính xong rượu Lục vương gia rồi về.” Gia Cát Chiêm phùng mồm trợn mắt hận không thể tát Gia Cát Linh Ẩn một cái.
“Lục vương gia, thần nữ, cảm thấy không thoải mái, xin Lục vương gia đừng trách tội thần nữ.” Bộ dạng Gia Cát Linh Ẩn yếu ớt, giống như sắp xỉu.
“Tam tiểu thư nghỉ ngơi trước đi.” Trước mặt mọi người, Sở Lăng Hiên cũng không muốn làm khó nàng.
“Tạ ơn Lục vương gia.” Gia Cát Linh Ẩn được cho phép, liền đi ra khỏi điện.
“Vương gia, thần đáng chết, đứa con gái này của thần sống ở bên ngoài từ nhỏ, không hiểu phép tắc, tội thần xin tạ lỗi với vương gia.” Gia Cát Chiêm lập tức quỳ gối trước mặt Sở Lăng Hiên, run rẩy nói.
“Thừa tướng lo lắng nhiều rồi, bản vương sao có thể trách tội Tam tiểu thư, đứng lên đi.” Trong miệng Sở Lăng Hiên nói vậy, nhưng khuôn mặt u ám.
“Tội thần đa tạ ơn đức của Vương gia.”
Sở Lăng Thiên cùng Sở Lăng Hiên đồng thời nhìn ra khung cảnh bên ngoài, trong lòng đầy suy tư.
Mộc Tê đi theo sau Gia Cát Linh Ẩn, suốt cả đoạn đường hai người không nói một cââu. Gia Cát Linh Ẩn tỉ mỉ nhớ lại biểu hiện của Sở Lăng Thiên, kiếp trước hai người không có quen biết gì, hoàng đế qua đời, Sở Lăng Hiên và thái tử tranh quyền đoạt vị, Sở Lăng Thiên thoái ẩn, không ai biết hắn đi đâu, người của nước Lăng Nguyệt còn chưa từng gặp qua hắn. Gia Cát Linh Ẩn biết Sở Lăng Thiên là một người rất khó đối phó, hy vọng hắn không trở thành kẻ thù của nàng.